Làm thương hiệu địa phương bằng FESTIVAL - con đường gần mà xa

Gần đây, thuật ngữ “thương hiệu địa phương” bắt đầu được chú ý trong xã hội và đáng mừng là nó còn gây được sự chú ý trong giới lãnh đạo địa phương, những người được nhân dân uỷ thác giao cầm cây gậy nhạc trưởng của dàn giao hưởng tập hợp tất cả những nguồn lực nội tại trong địa phương mình. Làm thương hiệu, có rất nhiều cách và một trong những phương pháp gieo nhận thức nhanh chóng nhất vào tâm thức của khách thể là làm sự kiện – lễ hội. Một số ý kiến cá nhân, một số thông tin trên báo chí, truyền hình và cả một số phát ngôn của các nhà quản lý đã khai thác tính phô trương, lãng phí, thiếu chiều sâu văn hoá - nghệ thuật như một thuộc tính bao trùm của tất cả các lễ hội đang diễn ra trong cả nước. 

Trên quan điểm khách quan của người làm thương hiệu, trong đó có thương hiệu quốc gia, thương hiệu địa phương và doanh nghiệp, và nếu là người đặc biệt yêu mến và tâm huyết với thương hiệu Việt, chúng ta cần làm rõ một số điều còn chưa rõ nhằm đưa đến một góc nhìn đa chiều hơn, sâu sắc hơn cho lĩnh vực tổ chức lễ hội. 
 


Các lễ hội trong Festival Huế gây ấn tượng về tính cổ trang, sự tinh tế


Nhìn qua bên cạnh, Huế đã nổi tiếng với nét trầm mặc, cổ trang, tinh tế qua những Festival Huế khá thành công, Đà Nẵng bật lên với hình ảnh một thành phố trung tâm kinh tế miền trung, đi đầu trong tất cả các chỉ số phát triển và đặc biệt mở qua lễ hội pháo hoa, Đà Lạt trên con đường trở thành một thành phố hoa đúng nghĩa, Nha Trang cũng trở nên quyến rũ với biển xanh cát trắng, núi non trùng điệp thơ mộng, Tiền Giang thấp thoáng hình ảnh rồng bay với những vựa trái cây mơn mởn mời chào… 
 



Đà Lạt đang trên con đường trở thành một thành phố hoa


Tiền Giang trong hình ảnh con rồng với những vườn cây trái mơn mởn


Để quảng bá hình ảnh địa phương trước hết đến với cộng đồng dân chúng Việt Nam, một địa phương cần ý thức rõ về con đường dài, khó khăn, tốn kém mà mình sẽ phải đi. Nói như vậy, dứt khoát phải có một kế hoạch định hướng dài hơi, mục tiêu thống nhất. Nói theo lý thuyết của nhà marketing chuyên nghiệp, mỗi tỉnh tuỳ theo thực lực phải chọn một con đường cho mình dựa vào 3C (clutter – consistency – cash).

Chữ C thứ nhất (clutter – sự hỗn loạn) hàm chứa điều quan trọng, tiên quyết để xây dựng một thương hiệu địa phương, đó là bản sắc – trích những điều đặc biệt, riêng có, không dịch chuyển từ các yếu tố địa lý, lịch sử, thiên nhiên, con người. Chữ C thứ hai (consistency – thống nhất) nói đến kế hoạch chuyên nghiệp, sử dụng công cụ, cách thức để gieo vào tiềm thức khách thể những hình ảnh có một không hai đó theo một cách duy nhất trước sau như một. Và cuối cùng, chữ C thứ ba (cash – tiền mặt) chính là tiềm lực, là cách mà người Việt vẫn thường nói “liệu cơm gắp mắm” để đi tới cùng trong con đường mình đã chọn.

Nói như thế, thì thấy rất, rất nhiều địa phương trong cả nước đã để trôi đi cơ hội làm thương hiệu vì chưa xác định đúng đắn mục đích – ý nghĩa của vấn đề này trong quá trình phát triển kinh tế - xã hội địa phương mình, những tác động thấy được và cả những tác động vô hình vào lực đẩy của cộng đồng. Nhiều địa phương tỏ ra lúng túng khi giải trình khoản kinh phí làm lễ hội của mình với cấp quản lý, với cả những nhà đầu tư – tài trợ nhưng thật rõ ràng, mỗi đồng tiền bỏ ra nếu có sự cân đo, đong đếm hiệu quả mà nó mang lại thì tự nhiên vấn đề đã được giải quyết triệt để.

Năm 2010, Cần Thơ – một trong 5 thành phố TW của Việt Nam đã tổ chức Festival thuỷ sản. Thành công hay không, hẵng khoan xét đến. Nhưng, trên phương diện tổng thể, nhìn vào thương hiệu Cần Thơ đích thực, rõ ràng thuỷ sản không thể - không đủ để làm nên thương hiệu Cần Thơ danh chính ngôn thuận. Thật tiếc, khi thật sự, Cần Thơ có thể phát triển hình ảnh của mình cao hơn, xa hơn như một con rồng lớn nhất trong 9 con rồng, như một đô thị trung tâm đặc trưng miệt sông nước, hiền hoà, năng động và sẵn lòng mở rộng vòng tay đón chào các luồng văn hoá, nghệ thuật đa dạng trên cả nước và bình diện quốc tế.

Tương tự, Festival lúa gạo lần 2 tại Sóc Trăng năm 2011 cũng không là ngoại lệ. Nhìn vào bản đề án, cách vẽ biểu trưng (logo) lễ hội, cách xây dựng chương trình, không cần quá tinh ý, có thể thấy nó na ná nhưng mọi hoạt động khác của các địa phương khác mà chúng ta có thể gặp bất cứ tại đâu ở miền Nam này. Nhìn xa một chút, Olympic Bắc Kinh đã làm cho thế giới ngây ngất với công nghệ, nghệ thuật, năng lực tổ chức của Trung Quốc, đưa tiếng tăm của nước này vượt hẳn lên tầm cao mới mà ở đó, bóng dáng thế vận hội quả là không thể phai mờ. Chẳng phải vậy, tại sao Sóc Trăng không có một cách nhìn hiện đại như thế mà giới thiệu cho người người, nhà nhà ở đất nước chúng ta là Sóc Trăng có gì hay, đẹp, độc đáo … Có nên chăng một cách nhìn thương hiệu với Sóc Trăng: Đất 3 rồng (có 3 cửa sông Cửu Long) – Nhà 3 dân tộc (Việt – Khmer – Hoa) đón hội 3 miền với những lễ hội có sự giao thoa trọn vẹn giữa 3 dân tộc anh em ấy!?

Đã đến lúc, các địa phương cần xác định lại con đường phát triển trong đó, thương hiệu địa phương làm cốt lõi. Để quảng bá nó đúng, chúng ta cần tính minh bạch ngay trong cách xác định đặc điểm thương hiệu, định vị và như thế, sẽ tạo được sự đồng thuận cao trong nhân dân địa phương, nhanh chóng đạt kết quả, góp phần phát triển xã hội.

 

 


Các lễ hội như Olympic, Asiad đã đưa Trung Quốc lên tầm 
đỉnh cao thế giới về rất nhiều mặt

replica watches replica rolex watches rolex replica watches replica watches uk replica watches cartier replica watchesreplica Iwc 

Bài viết: Phan Nhật Minh

Khách hàng